Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Bức tâm thư của người thầy cũ.

Thầy dạy môn Pháp văn, cô dạy sử địa. Con gái của thầy cô là bạn học của chúng tôi. Nên chúng tôi vừa là học trò của thầy cô, vừa như những đứa con trong nhà, tình thầy trò thân thương và gần gũi, gần hết cuộc đời, vẫn không hề nhạt phai.
Năm nay, bước vào tuổi xấp xỉ chín mươi, cô đã yếu đi nhiều, không tự mình đứng lên được, nên lần hội ngộ sắp tới thầy cô không thể về quê tham dự. Chúng tôi đến thăm thầy cô vào một ngày nắng đẹp. Thầy vẫn tinh tường và chuẩn mực. Tôi là đứa học trò không có gì nổi bật, thế mà chỉ vừa nói tên thầy đã nhớ , và nhắc lại tên tôi khi từ giã ra về.
Ngày nào, thầy cô tự tin bước lên bục giảng, giọng sang sảng vang vang, mà nay như trái chín trên cành, sự nghiệt ngã của thời gian có ngừng bước trước ai đâu. Tôi chạnh lòng bước đi không dám ngoái đầu trước đôi mắt đưa tiễn lưu luyến của thầy, đã theo chúng tôi ra tận cửa, theo suốt đường về...
Và thật bất ngờ, chúng tôi nhận được thư thầy gởi đến, một bức tâm thư vô cùng xúc động của người thầy gởi cho học trò của mình, ở cái tuổi mà cả thầy và trò đều đã hai màu tóc.
Biết nói gì đây, thầy ơi.
  THƯ CỦA THẦY HÀ NHƯ HY
Gởi về: ĐẠI HỘI CỰU HỌC SINH NỮ TRUNG HỌC HUYỀN TRÂN NHA TRANG Lần thứ hai - Ngày 25 tháng 11 năm 2012 tại NHA TRANG
  Cùng các em cựu học sinh thân mến, Dư âm niềm vui hội ngộ trước còn lắng đọng trong lòng của tất cả mọi người chúng ta, dạt dào tình cảm thắm thiết, cho nên tôi muốn giữ im lặng để thưởng thức bản"dư âm" ấy với biết bao hình ảnh thân thương, mặc dầu có một tiếng nói thân tình nhắc nhở, thúc dục tôi hãy góp "tiếng hát" vào "khúc tình ca mới" năm nay. Ngoài ra, điều khiến tôi giữ kín tâm tư là hoàn cảnh gia đình: nhà tôi, cô Kim Thư, vừa vượt qua một cơn bạo bịnh, đang cố gắng gượng dậy một cách nhọc nhằn, chưa đi được, chưa nói năng rõ ràng, suy nghĩ còn lộn xộn; và một người bạn thân, người "chị cả" trong gia đình Nữ Trung học - Huyền Trân của chúng ta, bà Ngân, đã phải nằm yên một chỗ, bị gãy chân vì loãng xương. Tất cả khiến tôi khó tìm cảm hứng để viết nên lời.
  ....Nhưng rồi tôi cũng phải lên tiếng: môt cuộc viếng thăm đã đem lại cho chúng tôi niềm hứng khởi và đến bây giờ còn làm cho tôi xao xuyến. Một phái đoàn đại diện cựu học sinh Nữ Trung Học - Huyền Trân, một phần từ Nha Trang với 3 em Hà Đoan Trang, Thanh Tùng và Hạnh Phúc, một phần đang sống ở Sài Gòn với Tuyết Vân, Ngọc Yến, Bích, Huệ.., các em đã đến với chúng tôi, đem theo giấy mời, quà lưu niệm, tập hồi ký "Áo Trắng Trường Xưa".
Thế là thầy trò quây quần bên nhau cười cười nói nói, vui không thể tả, ngay cả Cô cũng đã cố gắng để được dìu ra, chung vui với tất cả, quên cả mệt nhọc ốm đau, nói trả gần như bình thường. Nhìn các em vui vẻ hồn nhiên như đang sống trong một lớp học trường xưa, có ai nghĩ rằng đàn "thiếu nữ" kia đã cập lục tuần, đã là những bà nội, bà ngoại. Hãy lắng nghe họ nói chuyện, họ cười "dòn tan", mừng quá đi thôi, các em còn rất khỏe mạnh và yêu đời. Thầy trò hàn huyên tâm sự hơn hai tiếng đồng hồ, như không muốn chia tay.....
          Rồi cũng phải để các em ra về......Nhìn các em khuất dạng sau cổng chung cư (nơi chúng tôi ở) tôi thầm nhắn hỏi theo:"Chúng ta còn găp lại nhau đươc không? Và khi nào?". Dìu nhà tôi về lại giường nghỉ, tôi cười và hỏi: "Có vui không?" Cô Thư gật đầu. "Bây giờ có buồn không?" Cô Thư lại gật đầu, mắt lim dim. Chính xác hai cái gật đầu, chính xác nói lên tâm trạng của hai chúng tôi, đặc biệt là cô Thư, người thường ngày lúc tỉnh lúc mơ nhưng bây giờ cô gật đầu, chắc chắn là không sai, nhất là khi biểu lộ tình cảm của mình.
  Sau buổi găp gỡ mặn mà tình cảm ấy, tôi quyết định viết thơ này gởi đến tất cả các em niềm thương nhớ không nguôi. Đối với thầy cô, ở tuổi trên 80 này, gặp nhau được chừng nào hay chừng ấy, cho nên tổ chức được 2 cuôc hội ngộ 2 năm liền như thế này là điều đáng quí. Phải chăng đây cũng là thâm ý của các con.
"Thu về  gọi gió, lá vàng bay
Đó lẽ tàn phai cúa tháng ngày
Giữ trọn tình thâm không phai nhạt
Chẳng ngại ngùng gì phút chia tay"
Tôi không làm thơ, mà đây là lời tâm sự theo nhịp tim, khi nghĩ đến các bạn và các em học sinh. Mến chúc các đồng nghiệp mạnh khỏe, chúc các em cựu học sinh hạnh phúc và thành đạt.
Cảm ơn các em đã tạo cho chúng tôi những giờ phút hội ngộ quí hóa này.
Thầy Cô Hà Như Hy
Sài Gòn ngày 1 tháng 11 năm 2012  

6 nhận xét:

Từ Thức nói...

Ở tuổi 90 mà thầy còn minh mẫn nhỉ. Chẳ bù nhiều người mới 70 mà đã đãng trí.
Chúc thầy cô và tất cả sức khoẻ mãi cường tráng mà minh mẫn.

Ngọc Yến nói...

Cám ơn BT, mình đến tuổi ấy, biết có được vậy không nhỉ?

Từ Thức nói...

Dư sức thôi! Khoa học tiến bộ, con người sẽ sống lâu và minh mẫn hơn đó Yến. Nghe nói khoảng 30 năm nữa con người có thể sống tới 120 tuổi đó. hihih
Ráng giữ sức khoẻ để nhìn được 30 năm tới.

Đinh Công Tử. nói...

Tình thây trò vẫn thắm đậm qua bao năm tháng mặc dù cả thầy và trò đã 2 thứ tóc ! Nhưng đó là thế hệ trước thôi, chứ thời đại này thì .....? không có đâu ?

Đinh Công Tử. nói...

Cô nào ngồi hàng ngòai cùng mặc áo đen, mang kiếng mà xinh thế ?

Đinh Công Tử. nói...

Yến khỏe chứ ? Có đắt hàng không ? Chắc Yến bận lắm hả ?